Mẹ

Là con út của gia đình có sáu anh chị em đã lớn, sự ra đời của mẹ nằm ngoài ý muốn của ông bà; là "lỗi sản xuất" như sau này mẹ vẫn thường đùa mỗi khi kể lại. Tuy vậy, khi tất cả anh chị của mẹ đều đã có gia đình thì mẹ chính là chỗ dựa của ông bà khi tuổi già xế bóng.

8 tuổi, vừa biết mặt chữ, mẹ phải nghỉ học để ở nhà chăn bò, chăn trâu, phụ ông bà cấy cày, rơm lúa. Vài năm sau, khi nhà không còn làm ruộng vì ông đã già yếu, tay không thể giữ được đường cày thì ngày hai buổi, mẹ phải bươn bả ngoài chợ buôn rau, buôn chè... Các anh chị em của mẹ đều ở xa. Tất cả việc lớn nhỏ trong gia đình đều một bàn tay mẹ đảm đang, chu tất…

Năm mẹ tròn 16 tuổi, ông con mất. Vì đói khổ lại nhiều phiền muộn nên vài tháng sau bà cũng theo ông về với tổ tiên. Trong một năm phải gánh chịu hai cái tang, mẹ vô cùng đau xót. Từ độ ấy chỉ còn mẹ một thân một mình trong căn nhà nhỏ.

Hai năm sau, được sự mối lái của một người trong làng, mẹ về với bố con khi bố vừa trải qua thất bại của cuộc hôn nhân đầu. Khi con hỏi: "Tại sao một cô gái đẹp người đẹp nết như mẹ lại cam chịu làm "tập hai" của một người đàn ông chưa quen biết và hẳn nhiên là cũng chẳng hề có tình yêu?". Mẹ ngậm ngùi: "Mẹ là đứa mồ côi lại nghèo khổ nên không có cơ hội để chọn lựa"… Con nghe xong mà chực trào nước mắt!               

Mẹ về làm dâu ông bà nội với vốn quý nhất là đức tính cần cù siêng năng, lại thảo hiền và rất giàu cam chịu. Bố sống buông thả. Quanh năm suốt tháng bố ngập ngụa trong hơi men nên làm được bao nhiêu tiền thì đổ vào chè rượu bấy nhiêu. Một mình mẹ xoay xở với mấy sào ruộng khoán, lại còn ngô, khoai, mía, lạc và cả vịt gà. Nhờ vào đó chúng con được ăn no ba bữa mỗi ngày, được đầy đủ áo quần, sách vở như chúng bạn…

Rồi cũng nhờ những hạt lúa, củ khoai, con vịt con gà của mẹ mà bố có thể chạy thầy, chạy thuốc sau nhiều lần quỵ ngã vì những năm tháng dầm dề cùng rượu… Cũng nhờ một tay mẹ, đêm đêm một thân một mình đào đất, đóng gạch rồi đốt lò. Sau ba năm, chúng con đã được ở trong căn nhà ngói hai gian thay ngôi nhà mái rạ mà mùa hè nóng như lò lửa, mùa đông gió lùa lạnh căm, những ngày mưa lũ thì ngoài cũng như trong.

Làm nhà mình xong, mẹ còn giúp ông bà xây được một gian bếp nhỏ… Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ. Vậy mà ở nhà mình, mẹ đã làm được cả hai công việc nặng nề ấy.

Niềm vui chưa được tày gang thì nỗi buồn đau lại đến. Bố con dan díu với một cô ở xóm bên. Ban đầu bố còn chối cãi nhưng sau rồi thì ngang nhiên công khai với tất cả mọi người. Con nhớ mãi hôm ấy, khi bố mẹ to tiếng với nhau, bố đã tức giận bế cả hai anh em con ném xuống ao sau nhà để trấn áp mẹ. Mẹ hốt hoảng khóc òa lên rồi nhảy xuống lần lượt đưa chúng con lên. Trời rét, cả ba mẹ con ướt sũng, tím tái ngồi ôm nhau khóc…

Có hôm bố đã rưới hẳn một can xăng dọa đốt nhà… Từ đó mẹ không nói nửa lời với bố về chuyện nhân tình nhân ngãi. Mẹ để mặc bố xem nhà mình như nhà trọ, đi lúc nào cũng được, về lúc nào cũng xong. Mẹ nuốt nước mắt vào lòng những lần chạm mặt bố và cô kia ngoài đường, ngoài chợ… Mẹ sợ nếu còn căng thẳng, đôi co thì hai anh em con sẽ phải hứng chịu. Mẹ sợ chúng con không có nhà để ở, thiếu thốn đủ bề…

Rồi bố quyết tâm dứt áo ra đi sau rất nhiều lời gièm pha của làng trên xóm dưới. Từ lâu, bố đã chẳng thuộc về mẹ nữa. Vậy mà ngày bố ra đi mẹ đã khóc rất nhiều. Biết bố không có nhiều tiền, mẹ thậm chí đã đi vay nóng rồi bảo con nhét vào túi bố và không quên nhắc con: "Đừng cho bố biết!".

Mẹ còn viết sau tấm ảnh cũ kỹ của bố mẹ năm xưa những dòng gan ruột: "Mong anh nghĩ lại, sớm quay về" rồi nhét xuống đáy balô của bố… Con đã khóc suốt đêm hôm đó vì thương mẹ đến nhói lòng!

Những tháng năm không có bố, nhà mình thật buồn nhưng lại rất bình yên. Không phụ công lao của mẹ, hai anh em con đều được bằng người. Nói về chúng con, mắt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào khôn xiết và thường trực những nụ cười mãn nguyện trên môi. Nhưng con biết từ sâu thẳm trong tâm hồn mẹ vẫn còn nhức nhối một nỗi đau. Con hiểu những bước chân thơ thẩn trước ngõ của mẹ mỗi buổi chiều tàn, những ánh mắt xa xăm của mẹ mỗi lần qua sân ga, những tiếng thở dài của mẹ trong đêm khuya khoắt…

Gần 30 năm làm vợ, làm mẹ, mẹ đã dành vô vàn tình yêu thương cho gia đình và rất nhiều tình nghĩa cho mọi người xung quanh. Từ mẹ, anh em con đã được học bài học trọn vẹn nhất về đức thủy chung, ân nghĩa, tảo tần, chịu khó chịu thương… Và trên tất thảy là lòng bao dung, vị tha đến tuyệt đối, đến vô cùng! Từ trước đến nay, mẹ có bao giờ đồng tình khi chúng con nói không hay về bố đâu. Mẹ còn dạy chúng con lòng kính trọng cha rằng: "Cha là trời, mẹ là đất", "Còn cha gót đỏ như son…", "Con có cha như nhà có nóc"… Chính mẹ đã dẫn dắt chúng con đến gần với bố hơn...

Hai bàn tay vất vả, trái tim giàu tình thương và tấm lòng bao dung, vị tha của mẹ sẽ là câu chuyện dài mà con muốn viết mãi, kể mãi…

Phan Tú - Nghệ An

Các tin khác:

Dáng ba(01/09/2009)
Ngoại tôi(31/08/2009)
Gửi mẹ!(31/08/2009)
Trực thăng liên vận Con Rồng Lịch Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin Khối hình thông minh kỳ ảo 136 miếng ghép tiểu thư Chuột gỗ may mắn Chuột gỗ khắc chữ Bình sữa lúc lắc 5 anh em siêu nhân Phượng Hoàng Chiến hạm Viên ngọc đen Chuột gỗ may mắn - basic Kỳ Lân Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Ghép hình máy bay trực thăng Con rùa Học tiếng Anh thông minh Người máy HATH Chùa Bóng chơi trong phòng Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic