Ngoại tôi

Với tôi, người phụ nữ thứ nhất quan trọng trong cuộc đời tôi là bà ngoại. Tôi tự hào mỗi khi kể với bất cứ ai về ngoại và có lẽ bà cũng là người ảnh hưởng nhiều trong nguyên tắc sống của tôi từ nhỏ đến bây giờ.

Ngoại tôi vốn là cô giáo làng, mọi người ở xóm đều gọi ngoại là cô Ba và nhà tôi được gọi là “trường cô Ba". Trong nghề giáo tôi phải công nhận một điều: đó là ngoại khó tính lắm và kiên trì nữa. Cả xóm nghèo lao động không có con nhà nào mà không đến “trường cô Ba” để học. Trẻ con ngày xưa cũng không được đi học mẫu giáo, lớn lên là đứa nào cũng đến “trường cô Ba” học chữ.

Ngoại dạy học phí rất ít và có khi dạy không công vì hoàn cảnh một số người nghèo quá. Cứ đến học mà không thấy đóng học phí và cứ thế lớp học duy trì.

Tôi vẫn nhớ trong ký ức mình, mỗi ngày hai buổi, buổi sáng từ 7g-10g, buổi chiều từ 14g-16g, tiếng đọc bài ê a của các học trò của ngoại vang khắp nhà và lan tận vài nhà bên cạnh. Vì nhà vách lá, tôn, ván… đủ thứ ghép lại nên tiếng đọc cứ thế vang to và nghe rất đều.

Ngoại day học theo cách dạy ngày xưa, chữ ngoại viết đẹp lắm. Bọn trẻ nào mới học ngoài việc đọc chữ i, tờ sẽ được ngoại cho đồ chữ theo chữ viết bằng bút chì màu xanh/đỏ của ngoại. Đứa nào học lâu, khá sẽ được học viết và làm toán. Lên một lớp nữa là học tập làm văn, điền từ, viết chính tả…

Những phương pháp dạy có vẻ không khác lắm… mà cái thời bấy giờ đâu có sách. Ngoại truyền đạt bằng kinh nghiệm và kiến thức ngoại học từ xưa. Thế mà phần lớn trẻ con xóm này tốt nghiệp "trường cô Ba" là biết đọc, biết viết, làm toán, làm văn… như học cấp tiểu học.

Riêng tôi, 5 tuổi tôi theo ngoại học nên tôi biết đọc, biết viết sớm lắm. Đến khi tôi học lớp 5 là tôi có thể giúp ngoại dạy cho học trò ở xóm đọc chữ và viết tập đồ.

Ngoài việc dạy học, ngoại còn rất khéo tay trong việc gia chánh. Tôi còn nhớ lúc nhỏ, mỗi tuần vào ngày chủ nhật là cả nhà ít khi ăn cơm vì ngoại làm các loại bánh để ăn và cũng để dạy cho con cháu cách làm: nào là bánh lá mít, lá dứa, bánh ít trần, bánh gói, bánh khọt, bánh xèo.

Sáng sớm, tôi và dì Na đi xin lá mít, lá dứa, đi xay bột về nhà chuẩn bị củi lửa để ngoại làm bánh. Ngoại rất khéo tay, bánh nào cũng ngon, nước cốt dừa ngon lắm… nói ra phát thèm và càng nhớ lại những ngày cuối tuần của thời ấy. Không những thế, ngoại còn biết làm các loại mứt và gói bánh.

Tôi vẫn không quên những dịp tết khi tôi còn nhỏ. Chuẩn bị tết, ngoại mua trái mãng cầu về làm mứt, chùm ruột, mứt dừa, nấu sirô, bánh lỗ tai heo, đậu phộng da cá… các loại bánh mứt dịp tết là chính tay ngoại chuẩn bị. Và tết năm nào nhà tôi cũng có nồi bánh tết nấu trước sân nhà vào đêm 30, lúc ấy tôi và dì Na được ngoại dạy buộc dây bánh thôi vì bọn tôi còn nhỏ mà.

Ngoại còn là người chuyên giúp hàng xóm khi có đám cưới. Tôi còn nhớ hay đi theo ngoại làm việc lặt vặt khi ngoại đi nấu ăn. Có lẽ tôi được thừa hưởng sự khéo tay này của ngoại nên bây giờ tôi cũng rất thích nấu ăn và có thể tự làm những món ăn khi nhà có tiệc…

Điều tôi vẫn còn ghi nhớ về ngoại đó là tài kể chuyện. Ngoại thuộc nhiều loại truyện từ cổ tích Việt Nam, kiếm hiệp Kim Dung, truyện ma…. Những đêm cúp điện, bọn trẻ hàng xóm cũng qua nhà tôi để chờ ngoại kể chuyện và mặc dù đứa nào cũng sợ ma nhưng lại luôn đòi ngoại kể chuyện ma.

Thế đấy, cả cuộc đời ngoại gắn liền với gia đình của tôi. Ngoại đã thương yêu đùm bọc ba chị em tôi, vì ba má đều khó khăn và kiếm tiền chật vật. Ngoại đã bảo bọc và nuôi dạy chị em tôi lớn lên và tiếp má dạy dỗ chúng tôi học hành, lễ nghĩa trong đời.

Có lẽ ngoại làm việc quá sức nên ngoại phải nhiều lần nằm viện… Ngoại bị sốt xuất huyết bao tử, căn bệnh này đã hành hạ ngoại đau đớn nhiều năm… Giá như có điều kiện như bây giờ thì căn bệnh không hành hạ ngoại nhiều như vậy... Vẫn còn nhớ như in ngày ngoại tôi ra đi vĩnh viễn chỉ có má và tôi bên cạnh. Thân hình ngoại gầy xanh xao, căn bệnh mang ngoại đi và bỏ lại chúng tôi bao nhiêu tiếc nuối.

Tôi tiếc là mình chưa đủ lớn để kiếm tiền lo cho ngoại, không thể cất lại ngôi nhà mà nhờ có ngoại mà má con tôi ở và tiếp tục nuôi bọn tôi lớn lên. Những việc làm của ngoại, tình thương của ngoại là hành trang cho tôi khi vào đời.

Ngoại đã thương yêu con cháu bằng tấm lòng bao la như biển cả… và với hàng xóm láng giềng là sự tôn kính với hai tiếng thân thương "cô Ba” mà đến nay vẫn còn truyền miệng và nhắc nhở khi ai đấy làm gì sai: “Chắc không được học trường cô Ba”.

Tôi rất cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được làm cháu của bà. Tôi hạnh phúc có được bà ngoại tài ba và tuyệt vời. Bà chính là người đã dạy tôi nên người và có ý chí sống kiên cường kể cả những lúc hoàn cảnh rất khó khăn.

Các tin khác:

Dáng ba(01/09/2009)
Mẹ(01/09/2009)
Gửi mẹ!(31/08/2009)
Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Bóng chơi trong phòng Con Rồng Lịch Học tiếng Anh thông minh Chùa 136 miếng ghép tiểu thư Chiến hạm Viên ngọc đen Chuột gỗ may mắn - basic Kỳ Lân Khối hình thông minh kỳ ảo Chuột gỗ khắc chữ Bình sữa lúc lắc 5 anh em siêu nhân Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin Con rùa Người máy HATH Chuột gỗ may mắn Ghép hình máy bay trực thăng Trực thăng liên vận Phượng Hoàng Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic