Chuyến đi xa trong đời mẹ

Mẹ sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Từ nhỏ cuộc sống mẹ đã phải lam lũ với ruộng đồng, vất vả một nắng hai sương. Mẹ chưa một lần đi xa bởi điều kiện không cho phép.

Đến bây giờ, khi đã là một phụ nữ ở tuổi năm mươi thì ruộng vườn vẫn là bầu bạn, gia đình vẫn là nơi sớm tối đi về của mẹ.

Từ khi bố ngã bệnh, đôi gánh gia đình lại đè nặng hơn trên đôi vai khô gầy của mẹ. Một mình mẹ cáng đáng việc đồng áng, lo cho mấy anh em ăn học và chăm sóc bố những lúc trái gió trỏ trời. Bố là bộ đội về hưu và hơn mẹ gần chục tuổi. Những vết thương của năm xưa đã hành hạ bố bằng căn bệnh tai biến mạch máu não gần năm năm nay. Căn bệnh quái ác như chiếc khoá vô tình khoá chặt mẹ với gia đình bởi ngoài mẹ ra không ai có thể chăm sóc bố chu đáo hơn.

Mẹ không dám đứng lâu ngoài chợ nói chuyện thân mật với người quen vì sợ bố trở bệnh; mẹ chạy vội về nhà sau một buổi làm đồng mệt mỏi vì sợ không kịp làm cơm cho mấy anh em đi học về; những lúc bố nghỉ, mẹ tranh thủ thăm nom nội ngoại, sang chơi hàng xóm láng giềng... Đôi tay, đôi chân mẹ không ngừng nghỉ để chạy đua với muôn vàn khó khăn của cuộc sống. Còn nhớ, vào dịp 8-3, 30-4 hàng năm trong thôn thường tổ chức đi du lịch ở Huế, đi Hà Nội thăm lăng Bác... Điều mà chúng con và mọi người nhận được từ mẹ là nụ cười xuề xoà cùng lời từ chối. Chúng con ngậm ngùi, mẹ càng xót xa. Và có lẽ không mấy ai ngoài chúng con quan tâm đến lý do của mẹ.

Ngày con đậu đại học bố như khỏe ra. Trong ánh mắt sâu hoắm của mẹ chất chứa bao sự lo lắng xen lẫn niềm vui. Mẹ lo cho đứa con lần đầu bước ra chốn thị thành với bao phiền phức để sống cuộc sống tự lập. Mẹ đứng giữa sự an toàn của con và những cơn đau đột ngột lúc nửa đêm của bố. Đắn đo mãi, mẹ quyết định nhờ gì chăm sóc bố ít hôm để đưa con vào trường nhập học. Cũng giống như mẹ, con chưa một lần đi xa. Nhưng lần này dù con có bỡ ngỡ giữa chốn đông người thì con vẫn luôn cảm thấy an toàn, hãnh diện và hạnh phúc vì bên cạnh luôn có những bước chân vội của mẹ. Mẹ gửi con cho một chủ nhà trọ. Đêm đó con thức gần hai giờ sáng để nghe mẹ dặn dò đủ điều trước khi lên đường về quê...

Tết đến, gia đình mình mới có dịp đoàn tụ. Sự không lớn, trưởng thành của chúng con khắc rõ trên vóc dáng ngày càng gầy gò khắc khổ của mẹ. Có lẽ vì chúng ước thời gian trôi nhanh để sớm phụng dưỡng cha mẹ nên giờ đây mẹ cũng không ngoại lệ. Ngày xuân chúng con muốn mẹ đi chơi nhưng mẹ lại cười mà rằng: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”. Mấy anh em lại rủ nhau đi chơi, thăm nội ngoại để lại trong căn nhà ba gian xưa cũ là “cặp vợ chồng son” (điều mà mẹ thường nói đùa với mấy anh em). Rồi những ngày tết ngắn ngủi đó cũng trôi nhanh, con lại trở về với căn phòng trọ mẹ đã chọn cho con hai năm trước. Con không quên chuẩn bị một món quà năm mới cho bác chủ nhà bởi mẹ đã từng dạy con rằng: Cái mà con người cần nhất khi sống với nhau đó là tình cảm...

Con vẫn mong đến một ngày cha hết bệnh, đôi vai mẹ được nhẹ hơn, con ước được đưa mẹ đi khắp nơi, tận hưởng những trái ngọt của cuộc đời, dẫu biết rằng nó đã chín muộn…

Minh Đăng

Các tin khác:

Dáng ba(01/09/2009)
Mẹ(01/09/2009)
Ngoại tôi(31/08/2009)
Gửi mẹ!(31/08/2009)
Chùa Con Rồng Lịch 5 anh em siêu nhân Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Bóng chơi trong phòng Chuột gỗ may mắn - basic Người máy HATH Bình sữa lúc lắc Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic Khối hình thông minh kỳ ảo Chuột gỗ khắc chữ Trực thăng liên vận Ghép hình máy bay trực thăng Học tiếng Anh thông minh Con rùa 136 miếng ghép tiểu thư Phượng Hoàng Chuột gỗ may mắn Kỳ Lân Chiến hạm Viên ngọc đen Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin