Những đêm dài của mẹ

2g sáng. Đồng hồ đã đổ chuông ngân dài. Mẹ vẫn thức. Bóng mẹ đổ dài bên mâm cơm lạnh ngắt. Đêm nay bố lại không về. Con đã nhìn thấy mẹ khóc lặng lẽ như vậy bao nhiêu đêm con cũng không thể nhớ hết.

 

Thương mẹ nhưng con chẳng biết nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ trong đêm. Để rồi sáng mai, mẹ lại chuẩn bị tươm tất bữa ăn sáng ngon lành với nụ cười luôn thường trực đón con.

Ngày ngày 3 bữa, trên chiếc bàn ăn lúc nào cũng đầy ắp những món ăn ngon lành nóng sốt nhưng bữa nào cũng chỉ có 3 người: mẹ, anh và con. Lúc đầu con thường khóc, đòi đợi bố về mới ăn cơm nhưng lâu dần con cũng quen và tránh nhắc đến bố khi có mẹ.

Bố là kĩ sư điện, vì công việc bố đi vắng liên miên. Bố làm theo công trình, lúc ở Ninh Bình, khi ở Bắc Giang rồi đi nước ngoài nữa. Nhưng làm công trình mãi, các đồng nghiệp của bố về rồi mà vẫn chẳng thấy bố đâu.

Cuối cùng bố cũng về. Lần này bố về thật. Ngày ấy, nhà mình lúc nào cũng rộn rã tiếng cười. Con thấy mẹ cười nhiều hơn và mẹ không còn thức đêm đêm nữa. Con vui lắm mẹ ạ! Chỉ tiếc là niềm vui ấy đi qua quá nhanh. Bố ốm rồi ra đi để lại ngôi nhà rộng trống trải...

Sau ngày bố mất, con hiểu rằng con đã không thể như trước nữa. Kinh tế gia đình đi xuống trầm trọng. Trước đây, mẹ đi làm nhưng vì đồng lương ít ỏi, bố bắt mẹ nghỉ việc ở nhà chăm sóc chúng con. Và bây giờ, sau khi dành tất cả số tiền trong nhà chữa bệnh cho bố, nhà mình chẳng còn gì.

Mẹ mở hàng nước bán tại nhà. Từ ngày ấy, đêm nào mẹ cũng thức thật muộn và sáng dậy từ lúc trời còn mờ sương. Ngày ngày, con dọn hàng, lấy hàng giúp mẹ. Anh học ở xa, một năm về nhà hai lần nên căn nhà trống lại càng vắng vẻ hơn.

Ngày con đỗ đại học, cầm giấy báo đỗ con đã hạnh phúc biết nhường nào. Và cũng lần đầu tiên kể từ ngày bố mất, con thấy mắt mẹ ánh lên niềm vui. Nhưng con biết đằng sau niềm vui ấy, mẹ lại tất tả chuẩn bị hành trang cho con nhập trường. Khóe mắt mẹ hằn lên nhiều nếp nhăn hơn, mẹ làm thêm nhiều việc hơn nhưng lúc nào mẹ cũng cười động viên con: Phải cố mà học, phải học vì chúng con chẳng còn con đường nào khác…

Con xa nhà. Một lần nữa ngôi nhà lại trống hơn. Gia đình mình chỉ có 3 người thì mỗi người một thành phố. Ngày nhập học, lần đầu tiên sau ngày bố mất con khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc. Con thương mẹ lắm. Rồi ngày ngày mẹ sẽ ăn cơm một mình, ai sẽ lấy hàng giúp mẹ, ai sẽ nấu cơm, sẽ bóp lưng, chân mẹ thường đau khi gió về… Con sợ lắm.

Mấy hôm nay trời trở lạnh. Con học trên này lúc nào cũng nóng ruột lo mẹ ở nhà. Chân mẹ có đau không? Mẹ ăn uống có đủ đầy? Bệnh của mẹ đã thuyên giảm? Gọi điện về, lúc nào mẹ cũng nói mẹ khỏe lắm rồi cười nữa. Nhưng lần nào về nhà cũng thấy mẹ gầy hơn. Con vừa mua quà cho mẹ. Con cũng đang đan áo cho mẹ nữa. Phải đan từ sớm để đến lúc trời lạnh còn có áo tặng mẹ. Hẳn mẹ sẽ rất vui.

Lần này con sẽ nói, nhất định con sẽ nói: con yêu mẹ, mẹ ơi!

Bích Ngọc - Hà Nội

Các tin khác:

Dáng ba(01/09/2009)
Mẹ(01/09/2009)
Ngoại tôi(31/08/2009)
Gửi mẹ!(31/08/2009)
Ghép hình máy bay trực thăng Chuột gỗ may mắn Con rùa Phượng Hoàng Chiến hạm Viên ngọc đen Trực thăng liên vận 136 miếng ghép tiểu thư Người máy HATH 5 anh em siêu nhân Con Rồng Lịch Bóng chơi trong phòng Chuột gỗ khắc chữ Bình sữa lúc lắc Chùa Khối hình thông minh kỳ ảo Chuột gỗ may mắn - basic Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic Học tiếng Anh thông minh Kỳ Lân Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin