Kho báu của tôi là ba mẹ kính yêu!

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo nên ngay từ nhỏ đã quen với cuộc sống thiếu trước hụt sau, quen với những bữa cơm ăn còn thòm thèm, những bộ quần áo vá, những đôi dép vá nhiều lần…

Nhưng những điều đó không đáng là bao nếu đem so sánh với công dưỡng dục sinh thành của ba mẹ. Và bao nhiêu năm qua đi khi tóc mẹ ngày một bạc dần, khi ba ho ngày càng nhiều hơn tôi càng thấm thía câu ca dao “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”...

Dù mẹ không đẹp nhưng được tiếng ngoan hiền và chăm chỉ nên rất nhiều người theo đuổi. Ngày mẹ lấy ba cũng là lúc kinh tế khó khăn, bà nội tôi bị bệnh tim nên tiền bạc tiêu tốn không biết bao nhiêu mà nói. Cùng lúc đó mẹ tôi có thêm đứa em thứ tư, khổ cực lại càng chất chồng. Chính cái khổ, cái đói đó đã không cho phép ba mẹ có sự lựa chọn nào khác đành bỏ quê vào Nam mong thoát nghèo đói, tìm cơ hội để chúng tôi được những bữa cơm no đủ và được đến trường như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác.

Ngày vào Nam gia tài vỏn vẹn của gia đình ngoài những đứa con là hai chỉ vàng dành dụm, một ít tiền lẻ và những chiếc xoong, những bộ quần áo vá chằng chịt. Giữa đất khách quê người, không anh em, không họ hàng thân thích đã đẩy gia đình tôi vào con đường túng quẫn thật sự. Ba mẹ xin làm công cho một người chủ ruộng mía và ở tạm chiếc chòi lá với chiếc giường tre cũ nát.

Ngày ngày mẹ thức dậy từ hơn bốn giờ sáng đi bộ gần mười cây số chặt mía thuê, bữa cơm trưa là hai chiếc bánh chưng bé xíu. Khi tôi nghe chiếc tivi hàng xóm điểm chương trình thời sự buổi tối của Đài Truyền hình Việt Nam mẹ mới về đến nhà. Một ngày phải cố gắng lắm mẹ mới đủ mua ba ký gạo và một ít nước mắm cho gia đình. Còn ba cũng đưa tấm thân gầy của mình phơi nắng cả ngày với những chuyến xe mía cực nhọc kiếm tiền.

Chỉ có những bữa cơm đạm bạc với rau, nhưng gia đình tôi vẫn luôn vang tiếng cười của hạnh phúc sum vầy. Ngày đó, anh em chúng tôi chỉ cần được ăn no ngủ kỹ là đủ, chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết khổ cực...

Khi đặt bút viết những dòng này tôi đang là sinh viên năm tư của Trường đại học An ninh nhân dân. Cuộc sống của gia đình tôi bây giờ đã khấm khá hơn, đã ổn định hơn xưa. Nhưng tôi biết để có được ngày hôm nay là cả gần 20 năm sống vươn lên, chống chọi với cái nghèo của ba mẹ mình.

Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được làm con của ba, của mẹ. Nếu ba mẹ có đọc được những dòng này của con trai thì con muốn nói một điều: “Ba mẹ kính yêu! Ba mẹ chính là kho báu của anh em con. Ba mẹ hãy yên tâm, anh em con sẽ sống thật cố gắng, sống có ích như mong ước bấy lâu của ba mẹ. Hãy sống mãi với chúng con ba mẹ nhé!”...

Mai Đức Dũng - TpHCM

Các tin khác:

Dáng ba(01/09/2009)
Mẹ(01/09/2009)
Ngoại tôi(31/08/2009)
Gửi mẹ!(31/08/2009)
Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Bình sữa lúc lắc 5 anh em siêu nhân 136 miếng ghép tiểu thư Phượng Hoàng Người máy HATH Chuột gỗ may mắn - basic Chùa Con rùa Chuột gỗ may mắn Khối hình thông minh kỳ ảo Học tiếng Anh thông minh Trực thăng liên vận Ghép hình máy bay trực thăng Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin Bóng chơi trong phòng Chuột gỗ khắc chữ Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic Con Rồng Lịch Chiến hạm Viên ngọc đen Kỳ Lân