Trang chủ »Tin tức » Lời của con

Dáng ba

Nhìn bóng áo xanh da trời của ba khuất sau cửa thang máy, con bật khóc nức nở. Khóc như đứa trẻ vừa để tuột mất một món quà quý giá lắm. Khóc vì sự chơi vơi, hụt hẫng khi biết ba đã về, để mình con ở lại…
Khi con ngồi viết những dòng này thì kỷ niệm ấy đã qua cách đây hơn ba năm. Lúc ấy con mới là cô sinh viên học năm 2, và ba vào Sài Gòn thăm con. Muốn viết một cái gì đó về ba nhưng khi ngồi vào bàn con lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Thư gửi bố của con

Con đang ngồi trên giảng đường vào giờ ra chơi và viết thư cho bố, trong lúc bố nằm viện. Con mong bố có thêm nhiều nghị lực để sống, để chống lại bệnh tật. Và con muốn nói lời cảm ơn bố - người đã cho con cuộc sống ngày hôm nay.

Con còn nhớ lúc nhỏ, đi rửa ấm chén và lỡ tay đánh vỡ chiếc ấm bố thích. Con đã rất sợ và muốn giấu nó đi, con đã đấu tranh tư tưởng rồi cũng quyết định nói ra sự thật. 

Con chờ đợi sự tức giận của bố trong sợ hãi, nhưng trong khi con rụt rè nói, bố hơi ngỡ ngàng rồi xoa đầu con nói: “Con dám làm dám chịu, biết nhận lỗi về mình là tốt nhưng lần sau  nên cẩn thận hơn”. Có thể điều giáo dục này là nhỏ bé nhưng với tâm hồn non nớt của con thì nó đang giá vô ngần.

Chuyến đi xa trong đời mẹ

Mẹ sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Từ nhỏ cuộc sống mẹ đã phải lam lũ với ruộng đồng, vất vả một nắng hai sương. Mẹ chưa một lần đi xa bởi điều kiện không cho phép. 

Đến bây giờ, khi đã là một phụ nữ ở tuổi năm mươi thì ruộng vườn vẫn là bầu bạn, gia đình vẫn là nơi sớm tối đi về của mẹ.

Từ khi bố ngã bệnh, đôi gánh gia đình lại đè nặng hơn trên đôi vai khô gầy của mẹ. Một mình mẹ cáng đáng việc đồng áng, lo cho mấy anh em ăn học và chăm sóc bố những lúc trái gió trỏ trời. Bố là bộ đội về hưu và hơn mẹ gần chục tuổi. Những vết thương của năm xưa đã hành hạ bố bằng căn bệnh tai biến mạch máu não gần năm năm nay. Căn bệnh quái ác như chiếc khoá vô tình khoá chặt mẹ với gia đình bởi ngoài mẹ ra không ai có thể chăm sóc bố chu đáo hơn.

Giọt nước mắt của mẹ

Tôi chưa bao giờ biết lắng nghe để vâng lời mẹ. Tôi chưa có phút giây nào bên mẹ khi người ốm đau. Tôi cũng chưa dành ngày nào để đưa mẹ đi cho biết đó đây.

Cho dù mẹ đã chiến đấu trong từng phút giây bằng việc:

Lên rừng tìm mua từng lít mật ong nguyên chất
Vào vườn sâu để mua cho được những quả cam trái mùa
Thức đêm để chép bài cho tôi theo kịp bạn bè...

Những đêm dài của mẹ

2g sáng. Đồng hồ đã đổ chuông ngân dài. Mẹ vẫn thức. Bóng mẹ đổ dài bên mâm cơm lạnh ngắt. Đêm nay bố lại không về. Con đã nhìn thấy mẹ khóc lặng lẽ như vậy bao nhiêu đêm con cũng không thể nhớ hết.

 

Thương mẹ nhưng con chẳng biết nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ trong đêm. Để rồi sáng mai, mẹ lại chuẩn bị tươm tất bữa ăn sáng ngon lành với nụ cười luôn thường trực đón con.

Ngày ngày 3 bữa, trên chiếc bàn ăn lúc nào cũng đầy ắp những món ăn ngon lành nóng sốt nhưng bữa nào cũng chỉ có 3 người: mẹ, anh và con. Lúc đầu con thường khóc, đòi đợi bố về mới ăn cơm nhưng lâu dần con cũng quen và tránh nhắc đến bố khi có mẹ.

Mẹ

Là con út của gia đình có sáu anh chị em đã lớn, sự ra đời của mẹ nằm ngoài ý muốn của ông bà; là "lỗi sản xuất" như sau này mẹ vẫn thường đùa mỗi khi kể lại. Tuy vậy, khi tất cả anh chị của mẹ đều đã có gia đình thì mẹ chính là chỗ dựa của ông bà khi tuổi già xế bóng.

8 tuổi, vừa biết mặt chữ, mẹ phải nghỉ học để ở nhà chăn bò, chăn trâu, phụ ông bà cấy cày, rơm lúa. Vài năm sau, khi nhà không còn làm ruộng vì ông đã già yếu, tay không thể giữ được đường cày thì ngày hai buổi, mẹ phải bươn bả ngoài chợ buôn rau, buôn chè... Các anh chị em của mẹ đều ở xa. Tất cả việc lớn nhỏ trong gia đình đều một bàn tay mẹ đảm đang, chu tất…

Thư của đứa con bất hiếu gửi bố

news_name

Kính gửi bố thân yêu của con,

Con vẫn nhớ tuổi thơ con, một khoảng thời gian không biết nên gọi là vui hay buồn. Nhớ lúc con ốm được bố ôm vào lòng, dỗ cho uống thuốc, thứ nước màu đen đầy cả cốc mà chỉ mới nhìn con đã sợ. Rồi khi con học lớp 6, xin đi chơi xa cách nhà 10km với bạn từ 5h sáng, bố đã dậy mở cửa cho con và hỏi “mẹ đã cho tiền chưa…”. Thời đấy làm gì có ai tâm lý như bố nhỉ!

Tuy thế, con còn quá nhỏ dại để nhận thấy bố yêu thương con như thế nào. Đôi lúc con còn tưởng “mình với bố không hợp nhau” cơ, vì lúc nào bố cũng bênh chị và mắng con. Bố toàn sai con làm thứ nọ thứ kia chứ chẳng bao giờ sai chị.

Con sẽ không 'ăn gian' nữa

Ngày còn ở nhà, sau mỗi bữa cơm ba chị em con còn đùn đẩy nhau chán chê mới chịu trèo lên lưng đánh tẩm quất cho bố. Khi ấy con rất ngại. Con ngại vì con vừa mới ăn xong, bố đã bắt làm. Con ngại vì phải ngồi trên tấm thân gầy gò, chồi xương sườn của bố. Và con còn ngại hơn khi mà cái mùi khét khét cứ xông lên, hắt vào mũi con... Mồ hôi.

Đó là mùi của sự lao động khó nhọc mà bố thì chẳng bao giờ buồn nghĩ tới, trong khi đó con lại luôn chê bẩn, chê hôi. Vậy nên thường thì con chỉ tẩm quất  qua quýt, cốt cho có bài nọ bài kia. Bố cười: “Con gái rượu ăn gian thế, toàn chơi trò cù vào nách để bố buồn thôi...”.

Kho báu của tôi là ba mẹ kính yêu!

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo nên ngay từ nhỏ đã quen với cuộc sống thiếu trước hụt sau, quen với những bữa cơm ăn còn thòm thèm, những bộ quần áo vá, những đôi dép vá nhiều lần…

Nhưng những điều đó không đáng là bao nếu đem so sánh với công dưỡng dục sinh thành của ba mẹ. Và bao nhiêu năm qua đi khi tóc mẹ ngày một bạc dần, khi ba ho ngày càng nhiều hơn tôi càng thấm thía câu ca dao “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”...

Ngoại tôi

Với tôi, người phụ nữ thứ nhất quan trọng trong cuộc đời tôi là bà ngoại. Tôi tự hào mỗi khi kể với bất cứ ai về ngoại và có lẽ bà cũng là người ảnh hưởng nhiều trong nguyên tắc sống của tôi từ nhỏ đến bây giờ.

Ngoại tôi vốn là cô giáo làng, mọi người ở xóm đều gọi ngoại là cô Ba và nhà tôi được gọi là “trường cô Ba". Trong nghề giáo tôi phải công nhận một điều: đó là ngoại khó tính lắm và kiên trì nữa. Cả xóm nghèo lao động không có con nhà nào mà không đến “trường cô Ba” để học. Trẻ con ngày xưa cũng không được đi học mẫu giáo, lớn lên là đứa nào cũng đến “trường cô Ba” học chữ.

Trang : 1 2 3 4
Học tiếng Anh thông minh Con Rồng Lịch Chuột gỗ khắc chữ 136 miếng ghép tiểu thư Bàn gỗ đa năng M Lucky Basic Chiến hạm Viên ngọc đen Con rùa Bàn gỗ đa năng M Lucky- Win Trực thăng liên vận Chuột gỗ may mắn - basic Phượng Hoàng Người máy HATH Ngôi nhà ngọt ngào - Sweet cabin Chuột gỗ may mắn Kỳ Lân Bóng chơi trong phòng 5 anh em siêu nhân Chùa Khối hình thông minh kỳ ảo Bình sữa lúc lắc Ghép hình máy bay trực thăng